***
zờ G. Nó dến lớp NhóK (tất nhiên), zạy nhảy nhót So Kái bọn lớp NhóK (tất nhiên) với một nỗ lựK phi thườQ là SôQ nhìn vào mắt NhóK.
Tập thì phải thi, thi thì ai KũQ muốn doạt zải, mà dã doạt zải thì ai Sả muốn zải nhất. Kái Sân lí ấy Kấm Kó sai và Qày hôm nay TùQ daQ Qồi koQ Kánh gà lẩm nhẩm Kái Sân lí ấy dến kẹo mồm. Lớp NhóK daQ thi Qoài kia. TùQ và Linh SôQ thể Qờ rằQ “thành kuả” Kủa mình daQ Soay Sở ổn dến mứK ấy! TùQ hỉ hả nhìn “họK kò” biểu ziễn mà lòQ SôQ Qớt tự hào về... tài năQ Kủa hai dứa nó. Nó maQ Kái tâm kạQ tơn tơn suQ sướQ ấy So dến Si thôQ báo kết kuả. Nín thở! Run dến rụQ tim! Kả bọn lớp NhóK KũQ im phắK! zải nhất! “Aaaaa…aa” tất Kả gào lên, bọn SúQ kéo nhau lên nhận zải ầm ầm, lôi tuột Kả TùQ và Linh lên sân Sấu.
NhóK dĩnh dạK bướK lên miKro. NhóK nói nhữQ gì TùQ SôQ Qhe rõ nhưQ nó Sỉ Qhe rõ Kâu Kuối KùQ “SúQ em Sin gửi lời Kảm ơn Sân thành tới anh TùQ và Sị Linh – Qười dã huấn luyện So bọn em Kó dượK zải thưởQ Qày hôm nay”. “Anh TùQ?” TùQ thì thào sửQ sốt, vậy là NhóK dã biết nó là “anh TùQ” từ lâu rồi, ôi, lại một nỗ lựK phi thườQ nữa dể nó zữ mình Sỏi té Sỉu.
Ra dến nhà dể Se mà tâm kạQ Kủa nó daQ lộn tùQ phèo như bị Qoáy nướK dườQ. BỗQ Kó ai nói tên nó một KáS nhỏ nhẹ dằQ sau lưQ, nó kuay lại và dơ luôn như một Kái tượQ gỗ: dó là NhóK. NhóK dưa ra một bó hoa to dùQ và rụt rè dặt vào tay nó với một Kâu nói dượK Koi là minh SứQ SáK thựK So từ lí nhí: “Em tặQ anh!” rồi Sạy vụt di. Tất Kả ziễn ra nhanh lắm, nhanh dến nỗi NhóK di rồi mà TùQ vẫn dứQ im như hoá dá. Linh tủm tỉm di ra, Qó vào bó hoa rồi nhón tay bốK một mảnh zấy nhỏ. zọQ Kon bạn Qân Qa: “So em làm họK kò lâu zài Kủa anh nhé, anh TùQ!” TùQ như sựK tỉnh, nó QẩQ lên nhìn theo bóQ NhóK và kướK Si biến mất koQ zòQ Qười kên dườQ nó zám thề rằQ NhóK vừa kuay dầu lại và mỉm Kười với nó – Một nụ Kười lấp lánh. Huaraaaaaaaaa!